RSS

Nghệ thuật ngoại giao Hồ Chí Minh

05 Th10

Hồ Chủ tịch và Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông. Ảnh tư liệu.

Ngoài
ra cần nhấn mạnh thêm, trong thời gian đó, chúng ta may mắn có được sự
lãnh đạo, dìu dắt chỉ bảo của trí tuệ sáng ngời, bản lĩnh vững chắc và
nghệ thuật tài tình Hồ Chí Minh. Có thể đưa ra rất nhiều ví dụ để chứng
minh. Ở đây tôi xin phép nêu một vài.

Tôi được
một vị trong cuộc, nói cho biết, khi Trung Quốc phát động cái gọi là
“cách mạng văn hoá”, trong Trung ương đảng ta đã có một số đồng chí tỏ
ý đồng tình và một số đồng chí tỏ ý phản đối. Cả hai phía đều muốn đảng
ta tỏ thái độ.

Với sự hiểu biết sâu sắc về Trung Quốc, Bác Hồ
đã có chủ kiến: đây là cuộc đấu tranh quyền lực trong nội bộ, sẽ mang
lại tai hoạ cho nhân dân Trung Quốc, chúng ta không thể ủng hộ, nhưng
cũng không thể khuyên can vì dù có khuyên can họ cũng không nghe. Bác
chỉ hỏi: "Ở đây có đồng chí nào hiểu Trung Quốc bằng Bác không?” Tất nhiên chẳng vị nào dám nói mình hiểu Trung Quốc hơn Bác.

Thấy mọi người im lặng, Bác nói tiếp: “Hiện giờ Bác cũng chưa biết “cách mạng văn hoá” là cái gì? Đã chưa biết, chưa hiểu thì chưa nên bầy tỏ thái độ!”

Câu nói ngắn gọn đó đã trở thành chủ trương của Đảng và nhân dân ta trong suốt thời gian Trung Quốc tiến hành công việc trên.

Thế là
chỉ bằng vào trí tuệ siêu phàm của Hồ Chí Minh, Đảng ta đã tránh sa vào
“những rắc rối” và những hậu quả sau này của cuộc “nội chiến đẫm máu”
đó, đã chứng tỏ rằng việc chúng ta không ủng hộ “cách mạng văn hoá”
nhưng cũng không phản đối là vô cùng chính xác.

Sau khi
thuyết phục và gây sức ép yêu cầu Đảng ta từ bỏ Liên Xô đi theo Trung
Quốc không được, Đặng Tiểu Bình rất bực bội. Buổi ông ta rời Hà Nội,
Bác và mấy đồng chí đến tiễn tại nhà khách. Lúc Bác tới ông Đặng đang
ngồi trên ghế, nhưng khi thấy Bác vào ông ta không đứng dậy theo phép
lịch sự. Mấy đồng chí đi theo Bác không ngờ lại có chuyện đó, trong khi
chưa biết xử trí ra sao thì thấy Bác nhanh nhẹn bước tới chỗ ông Đặng
ngồi, một tay chìa ra bắt tay ông Đặng, một tay vỗ nhẹ mấy cái vào vai
ông ta rồi từ từ kéo ông ta đứng đậy. Tất nhiên là ông Đặng phải đứng
lên theo.

Cần phải nói thêm kẻo một số bạn trẻ không rõ, đối với người Việt
Nam (và Trung Quốc), chỉ có những bậc bề trên, hoặc nhiều tuổi hơn mới
được quyền vỗ nhẹ vào vai người được coi như bậc dưới hoặc ít tuổi hơn.
Hành động nhỏ này thể hiện rõ bản lĩnh, nghệ thuật ứng xử tuyệt vời của
Hồ Chí Minh.

Mặc dù
ngay từ đầu chúng ta đã tỏ rõ thái độ là “không ủng hộ nhưng cũng không
phê phán "cách mạng văn hóa” nhưng ban lãnh đạo Trung Quốc(chủ yếu là
phái tạo phản) vẫn không ngừng yêu cầu chúng ta chí ít cũng phải có sự
ủng hộ về dư luận. Để giải toả vấn đề, Bác Hồ đã có một cử chỉ tuyệt
vời nữa.

Ngày 26 tháng 12 là sinh nhật của Chủ tịch Mao Trạch
Đông. Đúng ngày 26/12/1967 trên trang đầu và ở vào vị trí trang trọng
của Nhân dân nhật báo Trung Quốc đã đăng mấy dòng chữ viết tay bằng chữ
Hán của Bác chiếm chỗ khoảng bằng một danh thiếp: “Kính chúc Mao Chủ tịch vạn thọ vô cương”. 26/12/1967. Hồ Chí Minh”.

“Vạn thọ
vô cương” là mấy từ mà các tiểu tướng Hồng vệ binh Trung Quốc hồi đó
thường xuyên hô lớn tại bất kỳ cuộc họp nào, nhất là trong dịp được Chủ
tịch Mao tiếp kiến, nay Hồ Chí Minh cũng dùng nó để chúc thọ "người cầm
lái vĩ đại" thì còn có sự ủng hộ nào bằng. Sức ép hầu như không còn!

Advertisements
 
Để lại phản hồi

Posted by on 05/10/2009 in Kiến thức

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s